|
|
Trưởng Lão Nguyễn Văn Thu sanh ngày 7 tháng 9 năm 1926 tại Hà Nội,
Việt Nam. Lúc ông 24 tuổi, ông đậu bằng kỹ sư công chánh tại
SàiGòn, Việt Nam. Công việc của ông là lo về đường lộ và cầu. Ông
sinh sống làm việc tại Cần Thơ, và lập gia đình với bà Trần Thị A
tại Rạch Giá vào năm 1950. Ông để lại người vợ, bà Trần Thị A và
chín người con; hai trai là: Nguyễn Nam Long va Nguyễn Nam Sơn;
bảy gái là: Nguyễn Thu Thủy, Nguyễn Thu Nguyệt, Nguyễn Thu Vân,
Nguyễn Thu Hà, Nguyễn Thị Thu Hải, Nguyễn Thu Thảo, và Nguyễn Thu
Giang. Ông có tất cả là 6 cháu nội ngoại và 2 cháu cố.
Năm 1953, ông nhập ngũ trong Quân Đội VN Cộng Hòa và
tốt nghiệp khóa 3 tại Thủ Đức. Trong thời gian phục vụ quân đội,
ông được cử sang Mỹ huấn luyện về quân cụ. Đến năm 1961, ông giải
ngũ với cấp bực Đại Úy. Ông học mạ kền và mở xưởng do ông quản lý.
Gia đình ông sinh sống bằng nghề này trong nhiều năm. Cuộc sống
của ông ổn định.
Vào năm 1969, ông nhập viện tại bệnh viện Cơ-Đốc Phục
Lâm, Sài gòn, nơi mà ông bắt đầu tìm hiểu về giáo lý Cơ-Đốc Phục
Lâm, ở Saigon. Hai năm sau, ông và gia đình tin nhận Chúa Jesus là
Cứu Chúa của mình. Sau khi tin nhận Chúa Jesus, ông dịch sách và
giảng dạy lời Chúa cho tới năm 1997 khi mắt của ông không thể nhìn
thấy chữ; đó là sự khó khăn hầu việc Chúa của ông lúc tuổi già.
Vài năm sau đó, ông được giấy xuất cảnh để di đoàn tụ với bốn
người con gái sinh sống tại Mỹ vào tháng Giêng năm 2002, và định
cư tại thành phố Oklahoma City, tiểu bang Oklahoma, Hoa Kỳ.
Khi ông còn sống, “Chỉ Tin Nơi Ngài” và “Có Cứu Chúa
dắt đưa luôn đời tôi” là hai bài thánh nhạc mà ông thích hát nhất.
Ông thuộc cả lời và điệu nhạc rất rành rạo. Ông hay nói trong sách
Kinh-Thánh Ê-sai có viết, “Người công-bình chết, chẳng ai để ý
đến; người nhơn-đức bị cất đi, chẳng ai suy-nghĩ rằng người
công-bình bị cất đi khỏi tai-vạ hầu đến. Người vào trong sự
bình-an. Mỗi người đi trong đường ngay-thẳng, thì được an-nghỉ nơi
giường mình” (E-sai, 57:1-2). Chúa làm trọn lời hứa Ngài, và chúng
tôi chứng kiến sự việc ấy qua ông.
Hai tuần trước khi đưa ông vào bệnh viện, ông thường
coi đồng hồ và nhắc giờ thường xuyên. Ông nhớ mấy người con của
ông đang sinh sống tại VN và ước mong sẽ trở lại VN một lần để
thăm những người con ở VN. Ước nguyện của ông là nhắm mắt như ngủ
và được chôn cất tại nơi đất rộng người thưa, ngủ yên dưới lớp
tuyết trắng xóa bao phủ trên ông.
Chúng tôi tạ ơn Chúa là con cháu của ông biết Chúa và
hầu việc Ngài. Ông dắt chúng tôi với Chúa, vì vậy hôm nay, chúng
tôi dâng linh hồn ông cho Ngài, và nay mai chúng tôi sẽ gặp lại
ông tại nơi đất Thánh. Trong sách Tin-Lành Giăng viết, “Vì Ta sống
thì các ngươi sẽ sống” (Giăng 14:19). Sách Khải-Huyền viết, “Từ
rầy, phước thay cho những người chết là chết trong Chúa! Đức Thánh
Linh phán: Phải, vì những người ấy nghĩ ngơi khỏi sự khó nhọc và
việc làm mình theo sau” (Khải-Huyền, 14:13).
 |
Elder Thu Van Nguyen was born on
September 7, 1926 in Hanoi, Vietnam. In 1950, at the age of 24, he
achieved a bachelor degree in civil engineering in Saigon. He
lived and worked designing bridges and streets in Can Tho, South
Vietnam. Years later, he began establishing a family with A Thi
Tran in Rach Gia in 1950. Together, they have nine children, two
sons and seven daughters. He is survived by his wife, A Thi Tran.
The two sons are named: Nguyen Nam Long and Nguyen Nam Son; The
seven daughters are named: Nguyen Thu Thuy, Nguyen Thu Nguyet,
Nguyen Thu Van, Nguyen Thu Ha, Nguyen Thu Hai, Nguyen Thu Thao and
Nguyen Thu Giang. He has a total of six grandchildren and 2 great
grandchildren.
In 1953, he got recruited to the South-Vietnamese Army, and
finished his training in Third Class military tactics in Thu Duc.
During this training and military service, the United States of
America accepted the abilities to give him additional training in
military equipments. After eight years of service, he retired as a
Captain in 1961. After retiring from the service, he continued his
education in plating jewelry electronically. With this talent, he
became an entrepreneur of plating metals. This business enabled
him and the family the stable source of income.
In 1969, he was hospitalized in a Seventh-Day Adventist Hospital,
in Saigon, where he discovered God's miraculous presence. Two
years later, he and his family were baptized accepting Jesus as
their Savior. After the baptism, he fully committed himself to do
God's will. He translated English biblical documents to
Vietnamese, gave Sabbath-school lessons, wrote sermons and
preached. He continued God's works until his eyes were blurred in
1997. After retirement from twenty-two years of this labor, he and
his wife were able to be reunited with their four other daughters
who live in California in 2002, later he decided to settle down in
Oklahoma, at age of 76.
When he was still alive, “Only Trust Him” and “All The Way My
Savior Leads Me” were his most favorite hymns and verses he held
truly and closely in his heart, and also has abided them to his
life. He frequently said, quote from The New Living Translation
Bible, “Good people pass away; the godly often die before their
time. But no one seems to care or wonder why. No one seems to
understand that God is protecting them from the evil to come. For
those who follow godly paths will rest in peace when they die”
(Isaiah 57: 1-2). God fulfills His promises, and now we witness
through him.
Two weeks before he was transferred to a hospital, he repeatedly
watched the clocks. He missed his children who are living in
Vietnam and wished to visit Vietnam for a last time. He wished to
be buried in a suburban area and to be laid under a layer of white
snow.
Husband, father, and grandfather, Thu Van Nguyen, has given his
family the most precious gift before he died. He has welcomed God
into our hearts, and has uplifted us to God; but today, we uplift
him first, soon we will meet him there. In John 14: 19 says,
“…Because I live, ye shall live also.” and so in Christ, he is
alive. But at this time, Revelation 14: 13 says, “… Blessed are
those who die in the Lord from now on. Yes, says the Spirit, they
are blessed indeed, for they will rest from their hard work; for
their good deeds follow them!” and let him rest. |